Chi Tiết
Thứ Bảy Tuần II Mùa Chay

 
THIÊN CHÚA LÀ TÌNH YÊU
 
Lc 15,11-32
...................
 
Một tình yêu mênh mông hơn không trung Chúa tạo dựng, bao la hơn năm biển cả ngàn trùng. Tình yêu ấy hôm nay được con Cha mô tả qua dụ ngôn “đứa con hoang đàng” và “đứa con bất hiếu”.
Hai đứa con từ lòng Cha mà ra, nhưng lại không giống Cha chút nào cả. Đứa thì mê ăn chơi hoang đàng, đứa thì mê tham của cải, ở với Cha như người dưng nước lã. Tình thương Cha vô bờ, mà hai đứa con không đáp lại cho ông được một giọt thảo hiếu tình con.
 
Đọc bài Tin Mừng chính Chúa dàn dựng, dệt nên những tình tiết éo le, làm tan nát cả cõi lòng người Cha già yếu đuối. Nhưng ông lại chỉ biết thương! Thương một cách kiên nhẫn, quảng đại, tình thương đợi chờ, tình thương nài nỉ. Tình thương cho đi không tiếc, mất mát không nề, đau xót bao nhiêu cũng chấp nhận. Người cha già đầu bạc răng long, sức khỏe chẳng còn mấy, lẽ ra như người ta thường nói: “Trẻ cậy cha, già cậy con”. Ông có còn hy vọng gì hai đứa con này không? Có lẽ không, vậy mà ông không coi đó là quan trọng, ông chỉ biết thương, ông chỉ biết quên mình để đưa hai đứa con mình về đường ngay nẻo chính.
 
Đứa con út vì nghe theo tiếng gọi ngông cuồng của tuổi trẻ, nó đòi quyền lợi của người con trong nhà mà không nghĩ chi đến công ơn cha mẹ mà nó có nghĩa vụ đền ơn. Biết nó bạc bẽo như vậy mà người cha vẫn tôn trọng tự do và tuổi trưởng thành của nó, nên chia phần gia tài cho nó ra đi. Ông vẫn mong đời sẽ dạy cho nó một bài học, nó mới nên khôn. Nó đóng sập cửa ra đi không thèm ngó lại. Người cha già rơi lệ cầu mong nó chóng trở về, miễn là đừng chết đường chết sá là được.
 
Bao năm tháng đợi chờ, rồi một ngày vui cho ông đã đến, ông chợt thấy bóng dáng nó từ xa: Ôi! Đứa con ông đã tiều tụy thế sao! Ông không đứng chờ nó tới, mà ông vội vàng chạy đến ôm lấy nó vào lòng. Nó thú tội ông cũng không muốn nghe, vì ông quá mừng, vì đứa con ông coi như đã chết nay sống lại, con ông đã mất nay lại tìm thấy, mừng ôi là mừng! Ông vội vàng sai gia nhân lấy những y phục đẹp nhất, để phục hồi giá trị của một đứa con trong nhà cho nó. Và cả nhà ăn mừng.
 
Tình người cha nhân từ ở đây cũng là tình yêu Thiên Chúa với người tội lỗi. Quả thật, Thiên Chúa hay quên, vì nếu cứ chấp tội chúng ta, nào ai rỗi được!
 
Đứa con hoang đàng trở về đang làm ông tràn ngập niềm vui, thì đứa con cả lại đem cho ông nỗi buồn thê thảm! Từ đồng áng trở về, nó thấy em nó, đứa em nó ghét nhất đời bây giờ đang quay đầu trở lại. Nó phản đối cha già và tẩy chay bữa tiệc mừng. Nghe tin đó, người cha già lại chạy vội ra năn nỉ nó vào. Giọng điệu nó đầy hằn học, kể công kể đức của nó để nói lên cái bất công của cha già, nó ghen tương vì thằng út hoang đàng đang được đón nhận trở về. Quả thực, người Cha già đau xót vô cùng, nhưng ông vẫn thương đứa anh cả đáng ghét này. Ông ôn tồn phân trần với nó: “Con à! Lúc nào con cũng ở với cha, những gì của cha đều là của con”. Lời lẽ tình yêu vượt trên mọi lý luận ở đời. Lý lẽ của con tim không phải chuyện cân đong đo đếm, suy hơn tính thiệt, mà đó là dòng sữa ngọt ngào cho đứa con thơ. Thương cha già, thương em chết đi sống lại... Đó là tiếng nói của Thiên Chúa với chúng ta hàng ngày. Chúng ta có sẵn sàng giơ tay cho Cha dắt ta vào nhà không?
 
Cầu nguyện
 
Lạy Chúa, xin tạ ơn Chúa đã cho chúng con thấy tình Cha muôn thuở, tình Cha chan hòa khắp cùng trời đất, tình Cha cho chúng con nương tựa đêm ngày, tình Cha như dòng sữa mẹ ngọt ngào. Chúa ơi, xin đừng để chúng con xa mất tình Cha, vì đó là lẽ sống của chúng con.
 
Lạy Chúa, Chúa dạy chúng con hãy sống nhân từ như Cha là Đấng nhân từ, xin cho chúng con biết thể hiện tình yêu đó giữa cuộc sống muôn mặt của chúng con, để càng ngày chúng con càng làm đẹp lòng Cha hơn. Amen.
 
Gm. Phaolô Nguyễn Thanh Hoan