Chi Tiết
Thứ 4 Tuần XXIV Thường Niên-A

Tin mừng là hồng ân vô giá để đem nhân loại tìm lại nguồn cội cao sang của mình.

 

TIN MỪNG CÒN NHIỀU TRỞ NGẠI

Lc 7,31-35

......................................................................

 

             Nhưng Tin mừng đi vào giữa lòng thế giới đang bị tội lỗi bao vây, đang chìm đắm trong sự tự do hướng về cái chết, đang phải uống chén đắng cay không ngừng của cuộc sống thiếu vắng Thiên Chúa nơi cõi lòng mình. Tin mừng như ngọn đèn trước gió không ngừng bị đe dọa tắt  đi bất cứ lúc nào.

 

            Dĩ nhiên, trước quyền năng của Chúa, không gì có thể diệt được Tin mừng, nhưng thánh giá vẫn là một chướng ngại trên con đường Chúa đi. Và lòng người là cái vực thẳm của tự do làm Chúa phải đặt vấn đề. “Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược”, Chúa đau khổ biết bao với lòng dạ con người trước hồng ân cứu độ.

 

            Một cảnh trò chơi vui đùa của đám trẻ nhỏ đã trở thành một dụ ngôn, để nói lên tính lật lọng của chính những người dấn thân Chúa chọn lựa để ưu tiên loan báo Tin mừng.

 

            Hai nhóm trẻ một bên nghiêm chỉnh hẹn hò, bên kia tỏ ra bướng bỉnh. Thiên Chúa đã làm giao ước với con dân Cựu Ước và hứa đem ơn cứu độ đến. Nhưng khi Chúa đến với hồng ân cứu độ, họ lại tỏ ra bất hợp tác và chối từ. Chẳng những chối từ mà còn chuẩn bị giết Ngài.

 

            Đó là thảm trạng đáng buồn cho người Do Thái. Dù Gio-an đến với họ như người dọn đường, họ đã khước từ và ngay vị sứ giả Chúa Cha gửi tới họ cũng chối từ, với những lý do không đâu. Họ chỉ muốn một vị cứu tinh mà họ tưởng tượng ra, làm theo ý họ.

 

            Tuy nhiên, điều Chúa mong muốn nhất là những kẻ bé nhỏ, những người bị loai trừ đón nhận được Tin mừng. “Lạy Cha, con chúc tụng Cha là Chúa tể trời đất, vì Cha đã dầu những điều đó đối với những người khôn ngoan thông thái, mà lại tỏ ra cho những người bé nhỏ” (Lc 10:21).

 

            Những người bé nhỏ, đơn sơ chất phác là đối tượng ưu tiên của tình yêu Chúa. Hôm nay, chúng ta có biết cởi mở lòng mình một cách đơn sơ cho Tin mừng thấm nhập không?

 

Cầu nguyện:

 

 Lạy Chúa, ngày xưa ông Môi-sê đã lãnh đạo một thế hệ It-ra-en nô lệ vừa được giải phóng. Lúc đó Cựu Ước đã lên án họ là “thế hệ cứng lòng”, cứng dạ. Vì qua bốn mươi năm, họ không ngừng chứng kiến những việc Chúa đã làm, nhưng cũng luôn luôn nổi loạn chống lại Môi-sê. Hôm nay, Chúa phải gọi những người đương thời đối diện với Chúa là “thế hệ” cũng cứng lòng không kém. Tình yêu Chúa thật vô biên, nhưng lòng người tự do trở nên chai đá không khác nào dãy núi cao khó vượt được.

 

            Lạy Chúa, dù bị người Do Thái phê bình chỉ trích Chúa đi lại ăn uống với quân tội lỗi, Chúa vẫn hãnh diện với danh hiệu là “Con Chiên gánh tội trần gian”. Ai hiểu được lòng thương của Chúa, ai dò thấu nỗi lòng nhân khoan dung để dù bị người ta hành hạ đóng đinh, Chúa vẫn an bình xin Chúa Cha tha cho họ.

 

            Lạy Chúa, khi con nhớ lại những hình ảnh Tin mừng diễn tả tình thương Chúa, con mới thấy “Trái tim hiền lành và khiêm nhường của Chúa”. Chúa gọi Lê-vi một người thu thuế để làm tông đồ, rồi lại vui vẻ dùng tiệc với họ... Chúa bênh vực cho một phụ nữ sắp bị ném đá vì tội ngoại tình, Chúa diễn tả lòng thương của người chủ chăn chiên đi tìm con chiên lạc. Người cha già đón đứa con hoang đàng... Chúa để cho một phụ nữ mang tiếng xấu đến khóc lóc sám hối dưới chân Chúa... Chúa tha thứ và ban ngay nước thiên đàng cho người trộm cắp giết người sám hối. Chúa không chấp nhận tội lỗi, nhưng luôn luôn Chúa thương người tội lỗi.

 

            Lạy Chúa, ước cho con luôn biết xét mình và sám hối tội lỗi của mình, biết tựa vào lòng thương của Chúa để sống cuộc đời khoan dung nhân ái với mọi người. Amen.

 

Gm. Phaolô Nguyễn Thanh Hoan